Podcast thumbnail for VĂN NGHỆ CUỐI TUẦN

VĂN NGHỆ CUỐI TUẦN

Claim This Podcast

by CRI

4.0(3 reviews)
85 episodes
Updated Daily
Accepts GuestsHas SponsorsLocation 🇻🇳

Podcast Overview

Thưởng thức tản văn mượt mà, vui nghe ca khúc hấp dẫn

Language

🇰🇲

Publishing Since

12/1/2015

1 verified contact email on file for VĂN NGHỆ CUỐI TUẦN

Pitch yourself as a guest, propose sponsorships, or reach out directly to the host.

Recent Episodes

Episode thumbnail for Tản văn:  Một lần trong đời có chuyến du lịch đã nói là xuất phát luôn

June 11, 2026

Tản văn: Một lần trong đời có chuyến du lịch đã nói là xuất phát luôn

"Cuộc đời con người tối thiểu phải có hai lần nông nổi, một lần là bất chấp nguy hiểm cho tình yêu, một lần có chuyến du lịch đã nói là lên đường ngay". Bất kể lập luận cao siêu này xuất xứ từ ai, và cũng bất kể lập luận này có đúng hay không, tôi đều rất tâm đắc và thoải mái với cái lập luận có vẻ cuồng nhiệt nhưng lại có chút lãng mạn này, đúng vậy, quá trình đi du lịch cũng chính là hình ảnh thu nhỏ của hết thảy phong cảnh trên đường đời, tràn đầy ý thơ mà lại rất triết lý. Mọi người thường có cuộc mạo hiểm tốt đẹp cho một lần xốc nổi nào đó, mà du lịch chính là cuộc phiêu lưu đó. Trong cuộc sống hiện thực, mọi người luôn phải bận rộn tất bật, áp lực trong công tác, nhịp độ khẩn trương trong cuộc sống đô thị thường khiến mọi người cảm thấy nặng nề, không khí bị ô nhiễm khiến mọi người không kịp chạy thoát ra xa, các khu rừng cao ốc bê tông cốt thép đã chặn ngang tầm nhìn lên bầu trời của chúng ta, ... ngày càng nhiều người khát vọng dừng bước chân vội vã lại để quan tâm đến sự sống, gần gũi với thiên nhiên và thưởng thức dòng thời gian. Ý nghĩa của sự sống chính là quá trình cảm nhận và bày tỏ trong chuyến đi. Đôi mắt phóng tầm nhìn của chúng ra xa, đôi chân đưa chúng ta bước trên nẻo đường xa xôi, khối óc đưa tư tưởng chúng ta suy nghĩ xa hơn. Thực hiện một chuyến du lịch xa chính là một cuộc hẹn hò thắm thiết với non nước thiên nhiên. Bất kể là núi non bến nước mà bạn đã từng đặt chân, những con người những phong cảnh mà bạn đã gặp gỡ dọc đường đều không bao giờ bị phai mờ bởi năm tháng, hết thảy đều là những kỷ niệm quý báu đáng để cất giữ. Lên đường bao giờ cũng song hành với sự cảm động, trở về bao giờ cũng thu hoạch nhiều cảm nhận. Cùng một chuyến du lịch nhưng lại khác phương hướng. Người vô tâm chỉ cảm thấy tuyến đường du lịch sao mà dài dằng dặc và đơn điêu vậy, còn người mang cõi lòng có duyên với chuyến đi thì lại cảm thấy những cảnh vật gặp dọc đường đều là những thứ đẹp đẽ nhất trên đời. Quá trình nghiêng ngó nơi hồng trần thế gian, hay dưới thiên hạ xa lạ và xa xôi, đâu là non nước vườn tược được coi là nơi đến của bạn trên nẻo đường lữ hành? Cuộc gặp gỡ với một ai đó lạ mặt, được coi là sự định đoạt sẵn trên dòng đời của bạn? Và người đẹp nào đó trên một miền đất xa xôi lại là người để bạn gặp gỡ trong kiếp này? Giọt hoàng hôn màu đỏ tía nào sẽ rơi trúng vào đôi mắt bạn một cách ngẫu nhiên? Không một ai có thể tiên tri được, mà những thứ không thể xác định trước được đó, chính là sức hút mạnh mẽ khiến cho chuyến du lịch của bạn càng trở nên thần kỳ, và nơi xa xôi nào đó càng trở nên thu hút và đầy tưởng tượng. Mỗi một lần lên đường đi xa cũng chính là trang mở đầu của câu truyện cổ tích hôm nay và ngày mai. Không cần phải thiết kế, cuộc đời luôn luôn trong quá trình lên đường, cho dù đến đích hoặc đang trên đường đi cũng đều như vậy cả. Không cần phải tin tưởng cái gì trong tương lai, chỉ cần biết rằng phải sống làm sao cho vui vẻ, có ánh nắng và có những chuyến đi xa, vậy thì cần phải đến nơi xa xôi nhất của cuộc đời bằng tâm hồn và đôi chân của chính mình. Đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Du lịch, không chỉ có sải dài bước chân, để đến với nguyện vọng của mình. Có lẽ tầm mắt phóng ra xa rồi, cõi lòng rộng mở rồi và tỉnh ngộ đối với sự sống rồi thì mới chính là sự thực hiện to lớn nhất.

Episode thumbnail for 下辈子,无论爱与不爱 -- 梁继璋

June 5, 2026

下辈子,无论爱与不爱 -- 梁继璋

散文:下辈子,无论爱与不爱

Episode thumbnail for Cửu vạn leo núi

May 19, 2026

Cửu vạn leo núi

Trên núi Thái Sơn, có thể gặp các cửu vạn ở quanh đó. Trên vai họ vác cây đòn gánh nhẵn bóng, hai đầu đòn gánh buông thõng mấy sợi dây thừng, để buộc chặt những đồ vật nặng trĩu khi gánh. Khi leo núi, để giữ cho tấm thân được thăng bằng, một bên bả vai họ gánh đòn gánh, bả bên vai kia nghiêng thẳng xuống, rồi vung lên vẩy xuống theo nhịp bước chân. Tuyến đường lên núi dưới chân họ như cây thước gấp vậy, trước hết họ cất bước từ phía bên trái các bậc thang, đi chéo mà leo lên, cứ leo chừng bảy tám bậc thang thì sẽ lên tới bậc thang bên phải; họ phải xoay mình, rồi lại đi chéo ngược lại, đi đến bên trái lại quay trở lại, mỗi lần quay người, lại phải xoay một lần đòn gánh trên vai. Họ cứ leo lên đường núi quanh co như vậy, mới có thể khiến đồ đạc trên đầu đòn gánh không bị va vào các bậc thang, và có thể đỡ tốn hơi sức phần nào. Khi gánh các thứ đồ nặng, nếu cứ bước lên bước xuống thẳng như những người leo núi bình thường thì đầu gối không thể nào chịu được. Thế nhưng, đường núi quanh co, khiến hành trình tuyến đường càng dài hơn. Mỗi bận cửu vạn leo núi, đoạn đường thường phải dài gấp đôi so với đường leo thẳng lên của các du khách. Nhưng lạ thay, tốc độ leo núi của các cửu vạn lại không chậm hơn so với các du khách, khi bạn leo nhanh lướt qua người họ, cứ tưởng rằng mình đã bỏ lại họ ở đằng sau rất xa rồi. Nhưng khi bạn đang ngắm phong cảnh núi non hoành tráng tại một điểm dừng nào đó, hoặc bạn đang lẩm bẩm đọc những vần thơ của người xưa được tạc khắc trên vách đá, hoặc bạn đang thả chân xuống khe nước suối ồn ào náo nhiệt, thì các cửu vạn gánh đồ đã lặng lẽ đi qua bạn rồi, rồi lại lặng lẽ đi lên phía trước bạn. Đến khi bạn phát hiện, thì thể nào cũng phải ngạc nhiên, cứ ngỡ rằng họ như các vị tiên cưỡi mây đạp gió đuổi vượt bạn vậy. Có một bận, tôi và mấy người bạn họa sĩ leo lên núi Thái Sơn phác họa cảnh thật, đã gặp phải trường hợp như vậy. Chúng tôi đã mua cây ba toong làm bằng tre xanh ở dưới chân núi, rồi gặp một anh cửu vạn, anh có vóc người thâm thấp, sắc mặt đen sạm, lông mày rậm, độ trừng bốn mươi tuổi, chiếc áo vải trắng của anh phong phanh, giữa ngực để lộ chiếc ao may ô màu đỏ tươi. Trên đầu đòn gánh buộc mấy chiếc ghế gỗ con, đầu đòn gánh kia buộc năm sáu quả dưa hấu. Rất nhanh, chúng tôi đã đi vượt anh ấy rồi. Lên đến trước đoạn đường núi dốc thẳng đứng có tên là Hồi Mã Lĩnh, chúng tôi đã mệt bở hơi tai, liền dừng chân nằm ngửa mình nghỉ trên một phiến đá đã được gió núi thổi sạch bong. Chúng tôi phát hiện anh cửu vạn đã ngồi đối diện với chúng tôi hút thuốc rồi. Sau đó, chúng tôi lên đường leo tiếp và cũng cất bước cùng thời điểm với anh cửu vạn đó, không bao lâu chúng tôi đã bỏ lại anh ta ở đằng sau rất xa rồi, cho mãi không trông thấy bóng dáng anh ta đâu nữa. Chúng tôi leo lên Ngũ Tùng Đình ở sườn núi, thì lại trông thấy ngay anh ta đang chỉnh sửa lại các thứ buộc ở đòn gánh ngay dưới gốc cây thông cổ có hình thù quái dị, anh ta đã cởi chiếc áo khoác vải trắng, chỉ mặc có mỗi chiếc áo may ô màu đỏ, bắp tay anh ta đen bóng cứng cáp. Tôi cảm thấy hết sức ngạc nhiên, thế là liền lần đến gần anh ta để bắt chuyện, người đàn ông miền núi này rất cởi mở, lại rất vui chuyện. Anh nói với tôi rằng, nhà anh ở ngay dưới chân núi, ngày nào anh cũng phải gánh đồ lên núi, cứ như vậy đã gần hai mươi năm rồi, bốn mùa quanh năm, mỗi ngày leo lên leo xuống một lượt. Anh nói: "Anh coi vóc người tôi thấp bé phải không? Làm nghề cửu vạn như chúng tôi, bị đòn gánh đè đến không thể cao lên được, đều là những người vừa thấp vừa thô. Vóc người cao lớn như anh thì không thể làm được cái nghề này đâu, đi tay không mà còn nghiêng ngả nữa là". Anh ngước đôi lông mày rậm lên, nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng trắng bóng. Người dân miền núi ở đây thường uống nước suối, cho nên đều có hàm răng trắng tinh. Khi chuyện trò giữa chúng tôi đã trở nên tự nhiên hơn, tôi liền nêu sự thắc mắc khó hiểu với anh ấy rằng: "Tôi xem các anh đi rất chậm, nhưng ngược lại sao mà rồi các anh cứ là đi ở đằng trước chúng tôi nhỉ? Các anh có đi lối tắt nào không?" Anh cửu vạn nghe vậy, trên nét mặt ngăm đem của anh tỏ ra có vẻ đắc ý. Nghĩ một lát rồi anh nói: "Đâu mà có lối tắt cho chúng tôi đi, chúng tôi vẫn đi theo tuyến đường các anh đi đấy thôi? Các anh đi nhanh thì nhanh thật đấy, nhưng dọc đường các anh vừa đi vừa ngắm cảnh này ngắm cảnh kia, vừa đi vừa vui, thường xuyên dừng chân mà lại. Chúng tôi khác các anh. Không thể lên núi thoải mái vô tư như các anh, thích đi thế nào thì cứ việc đi thế ấy. Chúng tôi thì bước nào cũng phải đi vững mới được, đi vài bước rồi dừng lại càng không được. Nếu như vậy thì hai ngày cũng không thể leo lên đỉnh núi được. Nhất định phải đi một mạch lên phía trước. Các anh đừng tưởng chúng tôi đi chậm, đi một đoạn đường dài rồi là vượt lên trước các anh thôi. Anh bảo cái lý có phải như vậy không? " Tôi gật đầu, không khỏi khâm phục, trong những câu nói mộc mạc của cái anh dân miền núi này, hầu như đều gói gọn triết lý mang ý vị sâu xa. Tôi chưa kịp nghiền ngẫm thì anh cửu vạn đã gánh đồ lên vai cất bước đi tiếp. Trên đường núi phía trước mặt, chúng tôi lại mấy lần đi vượt lên anh ấy; thế nhưng khi mà chúng tôi thả hồn ngắm phong cảnh núi non, thì anh ấy lại vượt lên trước chúng tôi lúc nào không hay. Trước cửa một hiệu tạp hóa nhỏ trên đỉnh núi, chúng tôi lại gặp anh, lúc này anh đã giao hàng xong cả rồi. Anh gật đầu mỉm cười với chúng tôi trông sao mà chất phác, hình như anh đang nói: "Xem này, tôi lại đi trước các anh rồi này". Từ núi Thái Sơn trở về, tôi đã vẽ một bức tranh, trên đường núi dốc thẳng đứng hầu như không trông thấy tận cùng, có một anh cửu vạn mặc chiếc áo may ô màu đỏ, còng lưng xuống, trên vai đang gánh đồ nặng trĩu, anh lần leo lên phía trước từng bước một. Tôi đã treo bức tranh này mãi trên tường phía trước bàn viết, nhiều năm rồi mà vẫn không thay xuống, bởi vì tôi cần có bức tranh này.

85 total episodes available

Deep-dive analytics for VĂN NGHỆ CUỐI TUẦN

Frequently asked questions

Have a different question and can't find the answer you're looking for? Reach out to our support team by sending us an email and we'll get back to you as soon as we can.

What is VĂN NGHỆ CUỐI TUẦN?

Thưởng thức tản văn mượt mà, vui nghe ca khúc hấp dẫn

How often does this podcast release new episodes?

This podcast updates daily.

Where can I listen to this podcast?

This podcast is available on 4 platforms including Apple Podcasts, Spotify, and more. You can also use the RSS feed directly.

Does this podcast accept guests?

Yes, this podcast regularly features guests.

Legal Disclaimer

Pod Engine is not affiliated with, endorsed by, or officially connected with any of the podcasts displayed on this platform. We operate independently as a podcast discovery and analytics service.

All podcast artwork, thumbnails, and content displayed on this page are the property of their respective owners and are protected by applicable copyright laws. This includes, but is not limited to, podcast cover art, episode artwork, show descriptions, episode titles, transcripts, audio snippets, and any other content originating from the podcast creators or their licensors.

We display this content under fair use principles and/or implied license for the purpose of podcast discovery, information, and commentary. We make no claim of ownership over any podcast content, artwork, or related materials shown on this platform. All trademarks, service marks, and trade names are the property of their respective owners.

While we strive to ensure all content usage is properly authorized, if you are a rights holder and believe your content is being used inappropriately or without proper authorization, please contact us immediately at hey@podengine.ai for prompt review and appropriate action, which may include content removal or proper attribution.

By accessing and using this platform, you acknowledge and agree to respect all applicable copyright laws and intellectual property rights of content owners. Any unauthorized reproduction, distribution, or commercial use of the content displayed on this platform is strictly prohibited.